Chủ Nhật, 9 tháng 6, 2013

NGÀY CỦA NHỮNG HẸN HÒ

                               Thủy Linh Lung
-         Con nhóc này càng lớn càng giống mẹ!
Họ hàng ai cũng nói thế, nhưng chỉ có ba là người luôn im lặng, đôi mắt lúc nào cũng nhìn xa xăm như tìm về chốn kí ức mờ nhòa để thấy một nụ cười, một ánh mắt thân yêu.
Chủ nhật, ngồi bó gối ở nhà trong miên man những nghĩ suy. Điện thoại sáng, là tin nhắn của thằng bạn thân với cái mặt cười to sụ choáng hết cả màn hình: Bom…bom…hom nay la mot ngay dac biet nhe ay! Ngay cua nhung hen ho do. Chuc ay lun zui ze va hanh phuc… . NGÀY CỦA NHỮNG HẸN HÒ! Chưa bao giờ trong đời tôi nghĩ là sẽ có một ngày như thế. Nhìn từ ban công xuống nắng đã hắt lên những tia nắng ửng hồng trên những tàng cây xanh lá. Nhìn xuống đường những cặp đôi hạnh phúc đi bên nhau bẽn lẽn ngại ngùng. Những chiếc bóng lê thê dài trong nắng sớm...

Hồn quê

Tác phẩm: Hồn quê - Tác giả: Vi Ánh Ngọc

Chùm thơ Cho em của Phạm Tuấn Vũ

CHO EM
Xuân này không được gặp em
Biết có quà gì cho em nhỉ
Cánh thư tay
Hai mươi năm xưa thời cha mẹ yêu nhau lãng mạn
Bây giờ lại cất cánh bay
Về em
Như mẹ cha vẫn trao nhau ngày trước…

Xuân này không được gặp em
Cây mai trước nhà anh không buồn vặt lá
Cửa sổ phòng anh chiều nay lạnh quá
Thư này anh gửi về em…

CHẾ ĐỘ THẾ TẬP VÀ NGUYÊN LAI CÁC TÊN GỌI THƯỜNG DÙNG CHO HOÀNG ĐẾ VÀ HOÀNG TỘC

                                                                                    Võ Minh Hải
1. Vài nét về chế độ thế tập trong lịch sử Trung Hoa
          Chế độ quân chủ của ba triều đại Hạ 夏, Thương 商 và Chu 周 sau khi vua lên ngôi đều xưng Vương 王. TrongGiáp cốt văn  甲骨文, chữ Vương được viết theo hình thể của chữ 大, với ý nghĩa tượng trưng cho tư thế của một người ngồi ngay thẳng, chính diện ở đại điện. Đến nhà Thương, vua Tổ Giáp 祖甲 đã tự nhận mình là vua của một nước. Địa vị đáng tôn sùng ấy cần phải có mũ miện. Vì thế, trong Giáp cốt văn, chữ Vương có thêm một nét ngang trên đầu và nó trở thành tự dạng như chữ Ngọc 玉. Điều này chứng minh rằng, biện pháp chính trị nào của thời quân chủ chuyên chế cổ đại cũng đều hướng đến việc củng cố và tôn sùng Vương vị 王位. Ông vua là chủ tể của quốc gia, là đại biểu cho tất cả quý tộc chủ nô. Đấy là đặc trưng chủ yếu đầu tiên của chính thể chuyên chế Hạ, Thương, Chu.

KÝ ỨC VỀ NHỮNG CHIẾC "ĐỒNG HỒ"

                                       Lê Văn Lợi
 Xưa. Cũng không xưa lắm, mới những năm 70 của thế kỷ trước thôi, nghĩa là khi nhân loại đã bước vào kỷ nguyên tự động hóa. Nhưng ở một làng quê, với lũ trẻ chúng tôi, đồng hồ chỉ là một thứ ước mơ không bao giờ có được. Còn nhớ hồi ấy “chuẩn” để đánh giá sự sang trọng là đồng hồ, bút máy và radio.
            Khổ nỗi làm bất cứ việc gì cũng cần phải biết thời gian. Lũ trẻ chúng tôi được người lớn truyền dạy ( một cách rất tự nhiên) cách xác định thời gian bằng những chiếc “đồng hồ” không bao giờ bị hỏng, không mất tiền và nói bằng ngôn ngữ ngày nay là “rất thân thiện với môi trường”.
            Đo bóng mình dưới nắng
            Rủ nhau đi học, thế nào cũng có đứa hỏi: “mấy bước rồi ?” (lẽ ra phải hỏi “mấy giờ rồi”). Ấy là vì chúng tôi xác định thời gian bằng cách đo xem cái bóng của mình đổ trên mặt đất dài được mấy bàn chân (chiều dài mỗi bàn chân là một bước). Tùy theo mùa, cái bóng ấy dài độ hai, ba bước, đến lớp là vừa. Đang chơi đùa vui vẻ, thỉnh thoảng có đứa chạy ra giữa trời đứng ngay ngắn rồi đếm bước, đó là những đứa biết lo xa, sợ trễ giờ đi học.

Chùm thơ Hạnh phúc là gì? của Võ Minh Hải

Em đi ngang đời tôi!
Hình bóng cũng qua thời gian như xiềng xích
Vồ vập, bấu rít và xiết chặt từng hơi thở
Tôi đã lặng đi và không muốn nhớ nữa…
Một dĩ vãng buồn và một đời lặng lẽ.

Em đi ngang đời tôi như một người mang lửa
Ngọn lửa thiêng đã soi thấu tận chân tơ kẽ tóc
Tận đáy lòng đã hoang lạnh sau những phong ba
Vẫn đấy! Vẫn đấy! Người gieo mầm sống cho ta.

Trái tim yêu thương

                                    Thủy Linh Lung
-         Con yêu ba con để ở đâu?
-         Ở đây nè ba! Cô bé hồn nhiên đặt tay lên ngực.
-         Tại sao con để đó!
-         Vì mẹ bảo ba và mẹ cất tình yêu ở đó mà, con cũng thế! Nụ cười lém lỉnh hồn nhiên trong nắng tinh khôi và trong trẻo. Ba ôm bé vào lòng hôn lên gò trán cao bướng bỉnh thì thầm gì rồi nhìn xa xăm vào những hạt nắng lấp lánh lần tìm về miền viễn miên của thuở xa xưa ấy …
-          Chị!... Chị đồng ý lấy em nhé.
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt hoài buồn của chị, bàn tay chị ấm nóng trong tay tôi, trái tim tôi bỗng ngừng những nhịp đập rộn rã, chỉ còn lại những khoảng trống lặng của sự hồi hộp đợi chờ.

Lời kể của thầy

                                   Vi Ánh Ngọc
     Kính tặng thầy Trương Quang Hiển
Những cơn gió luồng qua khe cửa. Gió nhẹ nhàng đưa hương hoa sữa thơm ngào ngạt. Bên hiên phòng, những mái đầu xanh đang quây quần bên nhau, kể cho nhau nghe những chuyện buồn vui nơi giảng đường, nơi một thời lóng ngóng nghe mưa. Thầy và trò, tuổi đời không chênh nhau mấy, đều là những thế hệ 8x, 9x nhưng đó là cả một khoảng cách giữa người dạy và người học, giữa thầy và trò. Đó là nơi giảng đường, nơi bụi phấn bay bay, nơi lưu dấu trong ký ức mỗi người sau những buổi tan trường.
Đêm nay, bên tách trà nóng, bên dòng nhạc Trịnh du dương, bên hương bánh đậu xanh thơm lừng, những tâm hồn ấy như những người bạn tri âm, tri kỷ ngồi lại với nhau, cùng nhau thưởng thức hương trà ấm áp… tiếng thời gian lắng đọng trong hồi ức mỗi con người. Thầy và trò, bạn và bạn, những tâm hồn giao cảm đang say sưa trong từng lời kể, trong từng mảnh chuyện đời thường. Thế rồi, câu chuyện thầy kể cứ khắc khoải trong mỗi người chúng tôi. Ấm lòng, có những giọt nước mắt đã rơi, đã mềm đi theo từng lời kể của thầy.

Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo

Tác phẩm: Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo - Tác giả: Lê Văn Lợi

Chùm thơ về Mẹ của Phạm Tuấn Vũ

MẸ
    Kính tặng thầy Võ Minh Hải
Một đời khó nhọc chỉ vì con
Thân mẹ, mẹ quên cả héo mòn
Sương nắng ruộng đồng khi sáng sớm
Ngược xuôi chợ búa buổi chiều hôm
Âm thầm lặn lội một cò trắng
Ấm áp an toàn mấy cò con
Mẹ về chiếc bóng riêng đời mẹ
Con lớn mong gì nhờ cậy con.

CHỦ TRƯƠNG THƠ CA CỦA ĐỖ PHỦ

(ĐỖ PHỦ ĐÍCH THI CA CHỦ TRƯƠNG  杜甫的詩歌主張)
                                                                                    Thầm Chi 忱之
                                                                                Võ Minh Hải chú dịch
                                                                (Bản dịch kính tặng Thầy Lê Từ Hiển)
          Đỗ Phủ 杜甫, tự Tử Mỹ 子美, ngoại hiệu là Thiếu Lăng dã lão 少陵野老 là nhà thơ vĩ đại thời Đường 唐代. Ông đã để lại cho chúng ta một di sản thơ ca vô cùng phong phú. Về phương diện lý luận và phê bình, tuy ông không trực tiếp thể hiện qua những bài viết có hệ thống lý luận rõ ràng nhưng lại thể hiện một cách rải rác trong thơ ca của ông ta. Nếu xâu kết lại, chúng ta có thể có được cái nhìn toàn diện về quan điểm lý luận và phê bình văn chương của ông.
          Điểm đặc sắc trong chủ trương lý luận và phê bình của Đỗ Phủ chính là không thoát ly quan điểm hiện thực và nó có ý nghĩa to lớn đối với văn đàn thời bấy giờ. Thông qua hệ thống thi phẩm và thực tiễn sáng tác của mình, ông đã đề xuất và bổ khuyết cho quan điểm, chủ trương phê bình văn nghệ, lý luận sáng tác đương thời. Ông đã kết hợp một cách nhuần nhuyễn, thần tình, linh động mối quan hệ gắn bó mật thiết giữa lý luận sáng tác và quan điểm phê bình văn học, khiến cho chúng đã đạt được một sự hài hoà, thống nhất và tương hỗ cho nhau trong thực tế tồn tại của chúng.

HOA NGỌC LAN

                                            Lê Văn Lợi
1. Quy Nhơn cuối thu , tiết trời dịu nhẹ. Con đường quen thuộc ta qua  bỗng ngan ngát một mùi hương. Dừng chân, nhìn quanh quất : ngọc lan.
Cây ngọc lan ra lứa hoa đầu. Hoa e ấp làm duyên náu mình trong kẽ lá, không khoe khoang nhan sắc, không khêu gợi khách qua đường như nhiều loài hoa khác. Chỉ có mùi hương thì không giấu vào đâu được. Hương nhẹ nhưng lan xa. Hương dịu dàng nhưng quyến rũ. Hương khuếch tán vào không khí níu chân khách qua đường. Với tay ngắt hai đóa ngọc lan, một cho em, một cho mình. Hôm sau em bảo hương ngọc lan thơm ngát phòng em. Rồi cứ thế, mỗi ngày một đóa đều đặn cho em. Hương ngọc lan đưa em vào giấc ngủ, vương vào mái tóc em.

Một sắc cao nguyên

                                            Thủy Linh Lung
Bầu trời như nhả bạc. Nắng không còn là những vẩn nắng li ti mà đã chếnh choáng men say của núi rừng, trong nắng như nở rộ từng đoá hoa nhỏ xinh của đất và đám bụi, những bông đỏ màu đất tươi mới đang soi mình đùa vui mỗi bận gió ù thổi qua. Đón đợi điều ấy mọi người khẽ thì thầm một mùa khô nữa bắt đầu rồi. Mùa khô đang về giữa đại ngàn.
Mùa bỗng cởi chiếc áo thâm chùng của những màn mưa để khoác lên mình chiếc áo mới sặc sỡ đón đợi một mùa vui. Nơi vương quốc của nắng và gió. Nắng rỏ ong những giọt mật còn gió thì cứ lồng lộng trên cao. Giữa cao nguyên xanh rờn của núi rừng đã chờn vờn những đốm vàng rực rỡ - một sắc cao nguyên, sắc áo của Cúc  Quỳ.

Chùm thơ Nợ của Vi Ánh Ngọc

N (1)
Ráng chiều gánh nắng rong chơi
đồng xanh trải bóng ngời ngời góc quê
à ơi câu hát xưa về
ca dao ngày ấy đê mê tiếng chiều.

Tuổi thơ neo những cánh diều
thả trôi thuyền dứa xiêu xiêu xuôi dòng
mải mê đuổi bắt cua đồng
bỏ đàn trâu gặm cỏ ròng đi hoang…

Thứ Bảy, 8 tháng 6, 2013

TRUYỀN THUYẾT VỀ CÁC DANH TRÀ TRUNG QUỐC

(TRUNG QUỐC DANH TRÀ ĐÍCH TRUYỀN THUYẾT - 中 國 名 茶 的 傳 說 )
                                                                                          Võ Minh Hải chú dịch
1.    Dũng khê hỏa thanh Trà  涌溪火青茶
Kinh huyện 經縣 thuộc tỉnh An Huy安徽 là nơi sản sinh ra các loại trà nổi tiếng, trong số đó trà Dũng Khê hỏa thanh涌溪火青 là loại nổi tiếng nhất. Căn cứ vào các tài liệu khảo chứng thì loại trà này bắt nguồn từ đời Minh 明代. Về lai lịch của nó có một truyền thuyết như sau: “Vào một năm nọ, ở đất Dũng Khê 涌溪 có một vị tú tài 秀才tên là Lưu Kim 劉金, ngoại hiệu là La Hán tiên sinh 羅漢先生. Mùa xuân năm đó, tại núi Loan Đầu 彎頭山 thuộc đất Dũng Khê đã phát hiện ra một cây “Kim ngân trà 金銀茶”. Cây trà này sinh trà này sinh trưởng rất đặc biệt, lá của nó một nửa là màu trắng, một nửa là màu vàng, dân bản xứ gọi nó là “Bạch trà 白茶”. La Hán tiên sinh cảm thấy kì lạ, bèn hái lá non của nó đem về nhà và bỏ vào nồi sao khô bằng lửa nóng, chế thành một loại trà, ngoại hình đẹp đẽ, trong xanh như ngọc, chất thơm như hoa, mùi vị ngọt ngào, do đó nó có tên là “Hỏa thanh 火青”. Từ đó về sau, trà Dũng Khê hỏa thanh trở thành loại trà tiến cung nổi tiếng toàn quốc. Theo sự ghi chép cổ thư, thời kì sản lượng trà được sản xuất cao nhất là thời vua Hàm Phong 咸豐 nhà Thanh 清代 (1851 – 1861).

NGHE BÀI “LÒNG MẸ” CỦA NGỌC SƠN

                                             Phạm Tuấn Vũ
         Không nỗi buồn bào bằng nỗi buồn chia li. Không xót xa nào bằng xót xa chờ đợi. Có một cụ già đã ngoài bảy mươi chiều nào cũng ngỗi trước cửa. Mái tóc bời bời đã bạc màu sương gió. Gương mắt hằn lên những nếp nhăn lao khổ năm tháng cuộc đời. Đặc biệt đôi mắt cụ lúc nào cũng đăm đăm nhìn về một phương trời xa tít tắp với bao nhiêu khắc khoải, mỏi mòn như muốn nén hết không gian và giãn hết thời gian để đợi chờ một điều gì đó mịt mờ, vô vọng…
        Tôi lang lang trên một con phố vắng vẻ của Quy Nhơn một chiều cuối hạ. Trời sắp vào thu nên trong xanh, dịu lại hơn và đâu đó man mác chút buồn xa xăm. Tôi chợi bắt gặp hình ảnh cụ già ngồi trước cửa ấy. Lòng tôi như se lại. Tôi bước chậm hơn và chợt nghĩ về mẹ tôi. Tôi chợt nhớ lại những ca từ, giai điệu một bài hát mà mẹ tôi, chị tôi rất thích và thường hát cho tôi nghe khi tôi còn nhỏ để đến bây giờ tôi không sao quên được : “Lòng mẹ” của Ngọc Sơn.

Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

XUÂN VỀ QUA NGÕ SÁNG NAY

                                      Thủy Linh Lung
Quý đông, ngày sáng mờ bởi những kẽ nắng mỏng dệt đan lên con ngõ vắng những hắt hiu buồn. Đông ảo não trong cái sắc lạnh ngọt của mùa. Lũ trẻ chúng tôi mình phủ ấm những áo bông dày cộm, tha hồ đùa nghịch với những chú chim không theo kịp đàn để tránh cái rét thấu tê tái này. Miệng thở phì phì những luồn hơi, rồi cứ thế ai cũng hít hà… Lạnh.... Đông ấm dần trong chén trà sớm của ngoại, theo những ngón tay mũm xoa xoa lên thân khoai nóng hổi bị bẻ đôi bất thần, chúng tôi vô tư hít lấy cái chất mật hương quyện sóng sánh theo làn hơi nóng thấm vào người.

Chùm thơ của Võ Minh Hải

BỌT NẮNG
            Tặng Lục Tiểu Muội
Em hỏi tôi:
Ở đây có gì lạ không anh?
Tôi trả lời vội:
Biển nhớ, cát vàng và cỏ dại.

Em lặng yên, mỉm cười và khẽ nói:
Anh chẳng hiểu gì về xứ sở này ư?
Phố biển có gì lạ lắm!
Bọt nắng gieo vào đầu ngọn gió đó anh.

Chùm thơ của Lê Văn Lợi

BỐN MÙA ĐI
                 Cho nẫu
Xuân đi để cánh hoa tàn,
Hè đi để ánh nắng vàng cho thu,
Đông đi để núi bạc đầu,
Nẫu đi để lại mớ sầu trong ta.











Chiều xuống

Tác phẩm: Chiều xuống - Tác giả: Lê Văn Lợi